THÀNH PHỐ ĐÀ NẴNG SAU KHI ĐẾ QUỐC MỸ CHIẾM ĐÓNG
Kinh tế thành phố Đà Nẵng (Tiếp theo)
* Về Thương nghiệp : Đà Nẵng không chỉ là trung tâm quân sự của Mỹ - ngụy ở miền Trung mà còn là trung tâm thương nghiệp của cả vùng chiến thuật I. Ở đây tư bản thương nghiệp chiếm 80% tổng số tư bản của thành phố. Nhiều công ty độc quyền xuất nhập cảng lớn các mặt hàng của nước ngoài như: ESSO, esenosell, các loại xe lớn, xe gắn máy. Nhân dân thành phố sống chủ yếu cũng bằng nghề buôn bán. Do đó bên cạnh các cửa hàng lớn của tư bản, còn tập trung nhiều cửa hàng nhỏ của tiểu thương tại các chợ Hàn, chợ Cồn, chợ Mới, chợ An Hải, chợ Tam Tòa, chợ vườn Hoa, chợ xuân Hòa v.v...
Trong điều kiện chiến tranh mở rộng và ác liệt, việc sản xuất bị hạn chế, các mặt hàng tiểu công nghệ trong nước bị phá sản, việc nhập khẩu, tiêu thụ hàng hóa nước ngoài ngày càng tăng, do đó Đà Nẵng càng trở thành trung tâm thương mại, một thành phố tiêu thụ hàng của nước ngoài.
* Về công nghiệp: Chính quyền Sài Gòn có đầu tư một số vốn nhỏ, xây dựng nhà máy dệt SICOVINA gồm 950 công nhân, với 400 máy dệt, 20.000 suốt, được tự động hóa, mỗi năm sản xuất 9 triệu mét vải và 2 ngàn tấn sợi. Đây là xí nghiệp công tư hợp doanh lớn nhất Đà Nẵng. Song song với việc mở rộng các xí nghiệp điện, nước, điện thoại tự động, xây cất, một số nhà tư bản đã kinh doanh một số ngành nghề, vừa cơ giới, vừa thủ công như chế biến thực phẩm, magi, xì dầu, sản xuất chè, nhà in, máy làm kem, nước đá, sửa chữa các loại xe, máy, giao thông vận tải, bốc dỡ hàng hóa v.v...
Ngành công nghiệp Đà Nẵng so với các thời kỳ trước tuy có phát triển hơn, song vẫn mang tính chất què quặt của một thành phố tiêu thụ, lệ thuộc. Công nghiệp Đà Nẵng chủ yếu là các ngành phục vụ, ngành chế biến lương thực, thực phẩm, chưa có gì tiêu biểu của một thành phố công nghiệp.
* Về ngư nghiệp: Đà Nẵng có bãi biển dài, phía bắc từ Nam Ô đến Thanh Khê, Hà Khê và phía đông từ Tân Thái đến Mỹ Khê. Nghề đánh bắt cá được phát triển và hải sản của Đà Nẵng không chỉ đủ cung cấp cho nhu cầu thành phố mà còn cung cấp cho các vùng khác trong tỉnh và sản xuất mắm phục vụ cuộc sống. Ngư dân thành phố vào năm 1966 có tới 15.650 người, với 12.159 thuyền đánh cá không động cơ và 1.057 thuyền có động cơ. Cũng vào năm 1966 số thủy sản đánh bắt được là 35.787 tấn và số nuôi thu hoạch là 500 tấn.
Do chiến tranh mở rộng, Mỹ - ngụy hạn chế ngư dân đi lại trên biển, do đó sản phẩm thu được bị giảm sút nhiều.
* Về nông nghiệp: Nông nghiệp Đà Nẵng hầu nhe quá nhỏ bé, chỉ có một vài vùng đất đai rất ít trồng rau ở vùng Nam An Hải, Hòa Cường. Do đó, lương thực cung cấp cho thành phố hoàn toàn phụ thuộc vào nhập cảng. Hoa quả, rau xanh đều do các vùng nông thôn lân cận như Điện Bàn, Hòa Vang cung cấp.
* Tài chính - Ngân hàng: Cùng với sự ra đời và phát triển của các công ty, các ngành nghề, các ngân hàng cũng được thành lập ngày một nhiều. Ngoài chi nhánh Ngân hàng Quốc gia, tại thành phố Đà Nẵng đã thành lập các ngân hàng khác nhe Tín Nghĩa ngân hàng, Trung Việt ngân hàng, Việt Nam thương tín, Nam Đô ngân hàng, Ngân hàng phát triển nông nghiệp, Ngân hàng phát triển kỹ nghệ v.v...
* Du lịch: Là một ngành kinh tế khá phát triển ở Đà Nẵng. Do sự ưu ái của thiên nhiên, Đà Nẵng có nhiều thắng cảnh đẹp, hấp dẫn du khách như Ngũ Hành Sơn, núi Tiên Sa, bãi biển Mỹ Khê và xa hơn là đèo Hải Vân. Đà Nẵng nổi tiếng với bảo tàng Chàm, nghĩa địa Y-pha-pho, sông Hàn, chợ Hàn, chợ Cồn v.v... Ngành du lịch cũng đã đem lại cho Đà Nẵng nguồn thu nhập không nhỏ.
Do nhu cầu phát triển nội tại cũng như nhu cầu phục vụ cuộc chiến tranh, đế quốc Mỹ và chính quyền Sài Gòn chú ý xây dựng, mở mang thành phố. Ngân sách chi phí cho chương trình công chính kể cả ngân sách quốc gia, ngân sách của thành phố và ngân sách bình định phát triển trong ba năm 1969, 1970, 1971 đã lên tới gần 100 triệu đồng. Hàng loạt các cầu cống được làm mới, mở rộng, và nâng cấp. Các công trình mới như trụ sở Viễn thông, Ty bưu điện, trụ sở hành chính các quận, các trường học, bệnh viện, các chợ trung tâm, các bến xe, công viên... đã được xây dựng.
Như vậy, Đà Nẵng là một thành phố lớn thứ hai miền Nam, có phương tiện giao thông thuận lợi về các mặt thủy, bộ, không, là một trung tâm thương nghiệp lớn cung cấp hàng hóa cho cả vùng I chiến thuật và một phần Tây Nguyên. Công nghiệp chỉ trừ một vài cơ sở lớn như Sicovina, còn chủ yếu là công nghiệp chế biến thực phẩm, giao thông, sửa chữa nhỏ phục vụ dân sinh. Ngư nghiệp Đà Nẵng phát triển do có sông, biển, nông nghiệp quá nhỏ bé hoàn toàn phụ thuộc vào nông thôn và sản phẩm nhập từ bên ngoài.