Nói đến Đà Nẵng, nếu là những năm của thế kỷ  trước, mà cụ thể là trước năm 1997, nhiều người chỉ nghĩ về nó như là một thành phố  loại 2 trực thuộc tỉnh Quảng Nam-Đà Nẵng.  Và rồi, QN-ĐN chia tách thành thành  phố Đà Nẵng và  tỉnh Quảng Nam như một sự tất yếu của quá trình phát triển,  tạo điều kiện cho cả Đà Nẵng và Quảng Nam cùng đi lên, cho dù người xứ Quảng đã gắn bó tình nghĩa sâu nặng với nhau từ bao đời nay.

Khi đã “ra riêng”, lẽ đương nhiên phải có cái gì  đó của riêng mình, để khi nói đến Đà Nẵng người ta sẽ biết ở đó có cái gì để  nhớ, để có ấn tượng, những ấn tượng thực sự mang tính tích cực, độc đáo… Trước  năm 1997, những  cái có thể gọi là nổi tiếng của Đà Nẵng hầu như được gắn với cái  tên Quảng Nam-Đà Nẵng. Thế nên là người Đà Nẵng, thực tình tôi đôi khi cũng cảm thấy hơi lúng túng khi có ai hỏi mình câu “Đà Nẵng của bạn có những gì ấn tượng?”.  Đặc trưng của Đà Nẵng thì chỉ quanh quẩn mấy di tích, danh lam như Bảo tàng Điêu khắc Chăm, Ngũ Hành Sơn, hoặc sản phẩm là Nước mắm Nam Ô, thuốc lá Cẩm Lệ,  Bánh khô mè Bà Liễu mà mỗi khi ai đó đến Đà Nẵng đều được giới thiệu là đặc sản của quê nhà... Những cái đó cũng coi như có thể kể ra  để mà  hãnh diện, thực lòng  mà nói thì không thể bằng với hai tỉnh bạn nằm  kề là Quảng Nam và Thừa Thiên Huế. Sự  thật ấy lại chính là động lực để cho người Đà Nẵng tạo dựng cho mình  những thương hiệu mới của một giai đoạn mới mang tính lịch sử.

Vậy nên, sau khi trực thuộc trung ương và tiếp  đó là được công nhận là Đô thị loại I cấp quốc gia, đã có những thương hiệu gắn  với hai tiếng Đà Nẵng. Đầu  tiên có thể kể đến là chiếc Cầu quay sông Hàn, giờ đây đã là biểu tượng đáng tự hào của thành phố. Chiếc cầu còn có ý nghĩa hơn khi mà sự ra đời của nó đã nối liền hai bờ Đông và Tây  sông Hàn, góp phần chuyển đổi diện mạo của khu vực quận 3 trước kia vốn nghèo  khó, chậm phát triển, bỗng vụt lớn dậy “bằng chị bằng em” nơi bờ Tây đô hội và  sầm uất, chấm dứt một thời gian khó lênh đênh trên những chuyến phà và chuyến đò  ngang dọc ngang con sông Hàn.

Càng phát  triển, Đà Nẵng càng có thêm nhiều chiếc cầu bắc ngang Sông Hàn. Sau cầu Sông Hàn, sẽ là Cầu Thuận Phước, chiếc cầu dây võng đến thời điểm này là dài nhất  Việt Nam cũng sẽ được thông xe kỹ thuật vào ngày 25 tháng 3 lịch sử này. Sẽ  là chiếc Cầu Rồng kéo dài từ đường Nguyễn Văn Linh nối dài đến đường Sơn  Trà-Điện Ngọc, sẽ khởi công trong tháng 4 năm 2009. Rồi tiếp theo là cầu mới  thay thế cầu Nguyễn Văn Trỗi và Cầu Trần Thị Lý…đó là chưa kể những chiếc cầu đã có như Tuyên Sơn, Cẩm  Lệ và sẽ có như Hòa Xuân, Nguyễn Tri Phương... Không lâu nữa, biết đâu lại có  thêm một thương hiệu nữa cho Đà Nẵng mà ít nơi nào có được: “Thành phố nhiều cây cầu đẹp, có nét kiến trúc độc đáo nhất nước”. Đó không phải là ý tưởng viển vông, mà  hoàn toàn có cơ sở trở thành hiện thực.

Không thể không nhắc đến bãi biển chạy dài từ Bán đảo Sơn  Trà đến Điện Ngọc đẹp đến mức tạp chí uy tín Forbes  bình chọn là một trong 6 “Bãi biển quyến rũ nhất hành tinh”! Rõ ràng, đây cũng là một “thương hiệu sáng giá” của Đà Nẵng mà người Đà  Nẵng, từ người lãnh đạo cao nhất đến người dân bình thường nhất đều phải có  trách nhiệm cùng nhau giữ gìn và phát huy lợi thế đó, để nó mãi đẹp, mãi xanh, sạch và quyến rũ theo năm tháng không bị mất đi những nét độc đáo mà không
phải  ở đâu cũng có được.

Nói đến Đà Nẵng không thể không nhắc đến khu du  lịch Bà Nà, một “Đà Lạt thứ 2” của cả nước, cái tên đã nổi tiếng từ cách đây gần  100 năm. Và sắp tới đây, sẽ nổi tiếng hơn khi tuyến cáp treo Suối Mơ-Bà Nà được  khánh thành. Đây là tuyến cáp treo dài nhất thế giới với chiều dài hơn 5.000 mét và cũng lập kỷ lục tuyến cáp treo có độ chênh lệch giữa ga dưới và ga trên lớn nhất thế giới, gần 1.300 mét.

Đà Nẵng cũng tạo thêm một thương hiệu độc đáo nữa  khi Sách kỷ lục Việt Nam đưa vào danh sách về nơi lần đầu tiên của Việt Nam tổ  chức Cuộc thi bắn pháo hoa quốc tế mà giờ đây đã được Thủ tướng Chính phủ cho  phép tổ chức thường niên. Một lễ hội rực rỡ của sắc màu, âm thanh và ánh  sáng bên bờ Sông Hàn sẽ là một sự kiện tạo ấn tượng, mạnh mẽ cho Đà Nẵng mỗi khi nhắc đến thành phố này.

Một thương hiệu độc đáo khác của Đà Nẵng, không  thể hiện trên các lô gô, cũng không cụ thể ở một địa danh hay hình ảnh nào nhưng  lại được cả nước biết đến mỗi khi nói đến Đà Nẵng, đó là “Chính sách an dân” của  thành phố. Không tự huyễn hoặc mình, nhưng phải nhìn nhận một cách khách quan  là, mỗi khi nói đến người Đà Nẵng,  không ít người đều biết đến đó là một địa phương làm tốt công tác giải toả đền  bù, chỉnh trang đô thị, xây dựng cơ sở hạ tầng với tốc độ nhanh vào hàng nhất  nhì của cả nước. Đã có rất nhiều địa phương từ cấp tỉnh, thành phố đến quận  huyện, thị xã đến đây học tập kinh nghiệm. Người viết cũng không có ý định nói  thêm hoặc đề cao yếu tố cá nhân, nhưng sự thật là, khi gặp bạn bè, người quen ở  trong Nam ngoài Bắc, họ đều nói đến ông Bí thư Thành uỷ Nguyễn Bá Thanh với câu  nói thường được nghe là “ nghe nói ông này có những quyết sách táo bạo và được lòng dân lắm…”. Suy cho cùng đó  cũng là một “thương hiệu” khá điển hình của Đà Nẵng.

Rồi đây khi nhắc đến Đà Nẵng, người ta sẽ còn biết  đến nhiều thương hiệu nổi tiếng gắn liên với nó, cả "thương hiệu hữu hình"  và "thương hiệu vô hình". Nó sẽ làm  cho Đà Nẵng khẳng định được vị thế, tầm vóc của mình trong khu vực và cả nước.  “Thương hiệu Đà Nẵng” đã, đang và sẽ tôn vinh cho nét đẹp, văn minh, hiện đại  của thành phố bên Sông Hàn. Người Đà Nẵng đã, đang và sẽ có cái để nói, để  “khoe”, để tự hào về thành phố quê hương.

(Dân Hùng)

(24/03/2009)
 


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

LƯỢT TRUY CẬP
2810809