Đưa thi thể ngư dân xấu số lên bờ
Còn gì nữa, biển ơi? Bà Phạm Thị Cảnh tóc bạc muối xõa xuống cát cùng hai đứa con gái vật vã bên cạnh. Cả cái xóm Động (phường Thanh Khê Đông, Thanh Khê, Đà Nẵng) này vuốt nước mắt. 10 năm trước, chồng bà đã bỏ xác ngoài khơi. Bà ở vậy nuôi hai con, với nỗi hận biển, rằng biển là giả con ơi! Vậy mà hai con gái của bà vẫn bước theo dấu chân nhoè nhoẹt cát lầy của bà ngày xưa, lấy hai chàng trai làm biển.

Để bây giờ, hai chàng trai ấy vĩnh viễn ở lại với biển. Và cả đứa em trai Phạm Văn Hoa lực lưỡng nặng tới 90 cân của bà, là tài công (thuyền trưởng) cừ nhất xóm, sau bão số 1, thân xác đang được ướp muối đưa vào bờ.Hôm tôi ngồi nghe Icom liên lạc ra biển, nghe thuyền trưởng tàu DNA 90189 Phạm Văn Xinh giọng khản đặc gọi về, xác thằng Hoa lớn quá, phải xẻ đôi cái thùng phuy nhựa 200 lít nối lại để ướp mà vẫn chật. Mà muối trên tàu câu mực đâu có mang theo nhiều.“Muối mang theo là để ướp cá, chứ có để ướp người đâu, trời ơi!”- Bà Cảnh thốt lên.

Xinh cũng là em của bà. Lại thêm một đứa em của bà nữa là Phạm Văn Thắm cũng đang kiệt sức hoảng loạn trên con tàu cứu nạn trở về bờ chiều nay.Còn gì nữa, biển ơi? Trưa 23/5 này, mâm cơm từ thiện chan nước mắt nơi đường Trần Quý Cáp – Bạch Đằng đối diện Cảng dành cho những người mẹ, người vợ từ Thăng Bình, Quảng Nam ra nhận xác người thân. Hết bàn, phải dọn trên những tấm các - tông trải trên đường.Những hộp cơm trắng xóa bày la liệt không ai đụng đến. Những người đàn bà vùng biển cát Quảng Nam khắc khổ dầu dãi vặn mình như những gốc dương cháy gục đầu vào tấm khăn, khóc lặng không ra tiếng.Đôi mắt trong veo ngơ ngác của những đứa trẻ quê mới 4-5 tuổi đầu, giữa dòng xe cộ. Có tiếng còi hú từ trong cảng, thế là tất cả tán loạn nháo nhào xô đẩy chạy...

Còn gì nữa, biển ơi? Trên chuyến tàu đang vào bờ kia có 15 thi hài, thì đã có 8 thi hài của riêng xã Bình Minh (Thăng Bình), chưa kể hàng trăm người của xã, của huyện đang mất tăm tích giữa biển khơi.Riêng thôn 3 xã Duy Hải (Duy Xuyên, Quảng Nam) có tới 13 ngư dân có tên tuổi danh sách hẳn hoi đang đâu đó giữa trùng khơi, để những người vợ, người mẹ vật vã  bên lề đường khóc ròng.Đại tá Lê Thanh Tùng – Chỉ huy trưởng BĐBP Quảng Nam ngậm ngùi với mẩu giấy ghi tên tuổi các nạn nhân trên tay : “Cho tới giờ Quảng Nam đã có tới 157 người chết và mất tích, riêng huyện Thăng Bình có tới 113 người”.

Còn gì nữa, biển ơi? Bà lão 67 tuổi Phạm Thị Thúy (phường Thanh Khê Đông) mấy ngày nay ôm tấm ảnh của chồng là ông Nguyễn Văn Độ tuổi nay cũng đã gần thất thập.Ông lão ngư dân già quá rồi, lên tàu nấu cơm, phơi mực mà ngư dân gọi bằng từ “tàu lột”, công sá nào có đáng là bao. Ông không đủ sức để xuống thúng câu như bọn trẻ, vậy mà biển cũng không tha. Bà Thúy là con gái của liệt sĩ Anh hùng Lê Thị Dãnh, người Đà Nẵng vẫn quen gọi là Mẹ Nhu. Tượng Mẹ Nhu bằng đồng vẫn sừng sững nơi cửa ngõ vào thành phố, đi vào thơ ca nhạc họa.Mẹ Nhu hôm nay có nhìn ra bờ biển Thanh Khê xa xa kia, có thấy cái dáng đang gục xuống bên chiếc thuyền thúng lật úp mang dáng một nấm mồ?

Còn gì nữa, biển ơi? Hai con đường đẹp nhất Đà Nẵng là Nguyễn Tất Thành và Bạch Đằng, một biển, một sông, mấy ngày nay chất chứa nỗi tang thương vô bờ.Hai giờ sáng hôm qua, tôi lại thơ thẩn lội cát Thanh Khê. Cả một cây số biển đêm dằng dặc những nén nhang nhập nhoà, những ngọn nến leo lét. Vị mặn chát từ gió biển và len lén từ giọt nước mắt chảy xuống bao giờ. Những ban thờ dọc bờ cát tối sẫm như bóng những người đang ngồi sụp vĩnh viễn không bao giờ dậy nữa. Biển ơi, còn gì ? Còn, sẽ còn rất nhiều. Những tai ương rình rập, những cái chết thương tâm, những gia đình tan nát, những thế hệ cút côi ... Nhưng cũng còn đó rất nhiều những thứ vẹn nguyên không bão tố nào quật nổi, đó là tình người, là sự kiên cường, là niềm hy vọng vượt lên thất vọng và tuyệt vọng.

Biển đã dạy con người phải chấp nhận thử thách, để lớn lên, phải vậy không?

(Trần Tuấn - Báo Tiền Phong)

(24/05/2006)
 


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

LƯỢT TRUY CẬP
2810831