Đà Nẵng ngày càng lớn mạnh, thay da đổi thịt từng ngày là điều không ai phủ nhận. Ngay cả đối với người Đà Nẵng, hàng ngày chứng kiến thành phố quê hương qua những con đường, hàng cây góc phố, bãi biển…cũng không mấy ai thờ ơ được sự chuyển mình hiện hữu qua từng ngày của mảnh đất này. Còn đối với ai không phải là người Đà Nẵng, trong nước, hay là những du khách nước ngoài, có thể sự cảm nhận của họ về thành phố thể hiện có khác nhau. Nhưng người viết bài này đoan chắc rằng, không mấy ai có cái nhìn tiêu cực về Đà Nẵng, ít ra cũng về diện mạo bên ngoài, về con người, môi trường, phong cảnh núi sông, rừng biển v.v…
Dịp tháng 2 vừa qua, tôi có một người cậu từ Mỹ về thăm quê. Tích cóp tiền hưu trí, vài năm cậu tôi lại về thăm Việt Nam một lần. Và tôi đã đảm nhiệm vai trò của một “guide tour” (hướng dẫn viên du lịch) bất đắc dĩ cho cậu. Tôi cảm thấy thích thú vì được dịp hướng dẫn, giới thiệu về thành phố quê hương cho người cậu của mình và cũng muốn thông quá cậu để những ai còn chưa biết, hoặc vì một lý do nào đó, đã lâu chưa về thăm lại Đà Nẵng, biết hơn về diện mạo đổi thay của quê hương, đất nước.
Phút gặp nhau tay bắt mặt mừng, câu tôi đã mở màn bằng câu: “ Đà Nẵng đẹp quá, thay đổi nhiều quá!” .Tôi hỏi, nếu so với trước đây cậu thấy thay đổi bao nhiêu phần trăm, cậu tôi nói ngay: 100%. Cũng cần biết rằng, lần về Đà Nẵng gần đây nhất của cậu tôi cũng chỉ mới hơn 3 năm, chỉ với khoảng thời gian như vậy, sự thay đổi mà theo cậu tôi là “không thể tưởng tượng nổi” thì quả là Đà Nẵng mình “thay da đổi thịt” đến mức nào. Tôi chở cậu đi một vòng quanh thành phố từ đường Bạch Đằng đến đường 2 tháng 9 rồi Nguyễn Tất Thành (Liên Chiểu - Thuận Phước), quay về đường Sơn Trà - Điện Ngọc... Trên đường đi, tôi vừa tranh thủ “phỏng vấn” cậu và cũng vừa trả lời phỏng vấn khi cậu hỏi về các vấn đề liên quan đến thành phố. Sau khi thăm Bảo tàng Điêu khắc Chăm, cậu nói rằng, bảo tàng này giá trị lắm đấy, người nước ngoài họ rất quan tâm đến những bảo tàng độc đáo như vậy, quả thật vào bên trong Bảo tàng, toàn thấy du khách nước ngoài, hầu như không thấy khách trong nước.
Đi trên đường Bạch Đằng, cậu tôi cứ tấm tắc khen: “ Con đường ven sông này đẹp quá! Ở nước ngoài cũng ít có được những con đường ven sông nào được thiết kế, bài trí đẹp như vậy”. ông hồi tưởng lại những năm trước và sau giải phóng, khu vực này, nhất là phía bờ Đông sông Hàn, còn tiêu điều xơ xác lắm, đi dọc con đường Bạch Đằng khi ấy còn phải bịt mũi, vì mùi hôi '‘thường trực” từ các cống trong thành phố đổ ra. Nhân chuyện cậu hỏi đi mãi mà không thấy bóng dáng một người lang thang xin ăn nào, tôi cũng tranh thủ giới thiệu, quảng bá về Đà Nẵng một cách say sưa. Khi nghe tôi kể về chuyện Đà Nẵng vừa tổng kết 5 năm chương trình “thành phố 5 không” và đang bắt đầu triển khai “thành phố 3 có”. Cậu tôi cứ đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Cậu cho rằng, một thành phố, một quốc gia mà chính quyền, người lãnh đạo cao nhất biết chăm lo, quan tâm đến đời sống của tầng lớp bình dân nhất, thì đất nước đó, thành phố đó sẽ còn đi lên, còn phát triển và sẽ sớm ấm no, giàu mạnh. Nhìn dòng người nườm nượp trên phố phường toàn xe máy, cậu bảo rằng: “Khác xưa quá. Đời sống nâng lên cũng phần nào thể hiện ở qua phương tiện đi lại, nhất là đối một đất nước thoát ra từ cuộc chiến lâu dài với muôn vàn khó khăn như Việt Nam”. Cậu tôi cũng cho rằng, thành phố Đà Nẵng sạch và nhiều cây xanh, không khí dễ chịu lắm... Là người trong cuộc, tôi chợt nghĩ đến Đề án về tăng mật độ cây xanh đô thị mà thành phố đang triển khai. Điều này càng khẳng định những bước đi mạnh mẽ của chính quyền thành phố trong quá trình xây dựng Đà Nẵng sớm đến trở thành một đô thị văn minh hiện đại.
Trên đường Nguyễn Tất Thành nhìn con đường ven biển chạy dài gần đến đèo Hải Vân, cậu tôi luôn cứ luôn xuýt xoa, trầm trồ. Cậu nhớ rằng, vùng này trước đây là một khu vực làng chài nhếch nhác và lộn xộn, thế mà bây giờ không ngờ lại hiện đại, đẹp và nên thơ đến như vậy. Qua đến phía đường ven biển Sơn Trà-Điện Ngọc, nhìn thấy một số công trình nhà hàng, khách sạn đang xây dựng dọc tuyến đường, cậu lấy máy ra chụp lia lịa và nói rằng, thành phố đi rất đúng hướng trong việc tận dụng lợi thế của một bờ biển đẹp.
Đi gần hết một buổi, chỉ đến được một vài điểm chính mang tính đại diện, chưa về được vùng bán đảo Sơn Trà, Tây Bắc thành phố và khu vực ngoại thành... Tôi cũng nói với cậu rằng, vùng nông thôn bây giờ khác xưa lắm rồi, điện sinh hoạt, điện thoại đã đến vùng hẻo lánh nhất, nhiều nơi đã nối mạng internet, người dân tộc thiểu số đã biết đến tivi, xe máy, đường xe hơi chạy đến tất cả các xã v.v. Nghe tôi kể, cậu rất ngạc nhiên. Được đi thực tế, được nghe đứa cháu ruột giới thiệu thêm về quê nhà, cậu rất tin tưởng và phấn khởi, lạc quan về tương lai của Đà Nẵng và đất nước.
Không như một số đối tượng người Việt chống đối, luôn tìm cách nói xấu, xuyên tạc chủ trương, chính sách của Đảng và nhà nước, luôn miệng rêu rao đấu tranh đòi tự do, dân chủ cho Việt Nam, cậu tôi có tư tưởng rất tiến bộ. Cậu nói rằng mấy phần tử chống đối, trương biểu ngữ biểu tình, làm rùm beng ở bên đó như vậy chứ cũng chẳng được mấy ai ủng hộ, đa số kiều bào cho rằng: những kẻ đi chống lại đất nước mình thì hay ho gì, chỉ là những “kẻ ngu ngốc”, chẳng làm nên “cơm cháo” gì. Cậu nói thêm, những kẻ bên ngoài không biết gì về đất nước, đứng ra chống đối, nói xấu này nọ đã đành. Đằng này là một vài phần tử trong nước lại ra nước ngoài hay qua mạng internet nói xấu đất nước, đổi trắng thay đen, tìm kẽ hở, những tồn tại khuyết điểm để bới móc, chọc ngoáy thật là đáng lên án, và cũng chẳng được mấy ai hoan nghênh…
Cuối chuyến tham quan, tôi hỏi cậu thấy còn cái gì chưa được, cậu tôi nhận xét: từ bên đó đã nghe nói công chức bên này ăn nhậu dữ lắm, về chứng kiến quả là không sai. Không bình luận gì nhiều về đề tài này nhưng trước khi chia tay cậu khuyên đứa cháu phải làm việc có trách nhiệm luôn phân đấu vươn lên và …không nên uống nhiều bia rượu. Qua thái độ và nét mặt hân hoan của cậu, tôi biết rằng, chuyến về thăm quê đợt này của ông là rất bổ ích, vừa hưởng cái dư âm còn vương vấn của cái tết đầm ấm nơi quê nhà, vừa chứng kiến những đổi thay đến không ngờ của quê hương. Ông tâm sự: “Rồi cậu sẽ để dành lương hưu để về thăm bà con và thành phố nhiều lần nữa, đến khi nào không đi được nữa thì mới thôi”.
Với riêng tôi, đã có một mùa xuân thật vui, tiễn cậu lên máy bay rồi trong lòng rộn lên một tình cảm tự hào xen lẫn yêu thương quê hương Đà Nẵng và đất nước mình. Chỉ qua góc nhìn của một người xa xứ như ông cậu tôi có thể thấy rằng, Đà Nẵng chúng ta đang như một con tàu rẽ sóng ra khơi, để vươn tới những bên bờ mới của ấm no hạnh phúc.
(Dân Hùng)